#507 Chúa Giêsu bị đồng hương coi thường (Mc 6:1-6)

+ Lời Chúa

Trích Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô,

Khi ấy, Chúa Giêsu trở về quê nhà và các môn đệ cùng theo Người. Đến ngày Sabbat, Người vào giảng trong hội đường, và nhiều thính giả sửng sốt về giáo lý của Người, nên nói rằng: “Bởi đâu ông này được như vậy? Sao ông được khôn ngoan như vậy? Bởi đâu tay Người làm được những sự lạ thể ấy? Ông này chẳng phải bác thợ mộc con bà Maria, anh em với Giacôbê, Giuse, Giuđa và Simon sao? Chị em ông không ở với chúng ta đây sao?” Và họ vấp phạm vì Người.

Chúa Giêsu liền bảo họ: “Không một tiên tri nào mà không bị khinh bỉ ở quê hương, gia đình họ hàng mình“. Ở đó Người không làm phép lạ nào được, ngoại trừ đặt tay chữa vài bệnh nhân, và Người ngạc nhiên vì họ cứng lòng tin. Người đi rảo qua các làng chung quanh mà giảng dạy.

+ Chia Sẻ

** Chúa Giêsu, xét về nhân tính thì Người là dân Do Thái, quê hương của Người là thành Nazareth, một thành phố nghèo nàn tọa lạc khoảng 30 km về phía Tây biển hồ Galilêa, cũng gọi là biển hồ Giênêzareth.

Đây là lần đầu tiên Chúa trở về thăm quê hương, nơi Ngài đã sống 30 năm, làm nghề thợ mộc như một người bình thường. Lần này, Chúa trở về quê, sau khi đã đi rao giảng tại Carpharnaum và những thành phố, làng mạc khác và, lúc này, danh tiếng của Người đã vang dậy khắp xứ Galilêa, vì Người đã làm vô vàn phép lạ, chữa lành các chứng bệnh nan y, truyền cho gió bão phải im lặng …

Đáng lẽ, cả thành Nazareth phải hoan hô, hân hoan đón mừng một Đấng đầy Quyền Năng, một Vị Thầy lỗi lạc, và vô cùng hãnh diện đón chào một Đấng, xuất thân từ quê hương, xứ sở của mình nay vang danh dường ấy! Nhưng trái lại: Sau khi nghe Chúa Giêsu giảng trong hội đường, trong ngày Sabbath, thì họ: sửng sốt vì sự khôn ngoan và giáo lý của Người, họ than phục vì các phép lạ Người đã làm… nhưng sau đó họ coi thường và xúc phạm Ngài, khi nghĩ rằng: Chúa Giêsu chỉ là một bác thợ mộc con bà Maria, anh em với các ông Giacôbê, Simon và Giuđa…

Trong suốt 30 năm, Chúa Giêsu sống ẩn dật như bao người bình dân khác.Đức Maria cũng không có chi xuất sắc về phương diện trần thế, và các anh em họ của Chúa như các ông Giacôbê, Simon…hầu hết chỉ là những bác thuyền chài…thế thì tại sao bỗng chốc, Chúa Giêsu được trở nên thông thái, làm được nhiều phép lạ…những điều đó làm cho đồng hương của Chúa, tuy than phục, bỡ ngỡ, nhưng kết cục, họ dè bỉu, khinh thường Chúa…Từ sự kinh ngạc và thán phục, họ đã không đi đến những cảm tình tốt, như kính trọng, yêu mến mà ngược lại đã xúc phạm Ngài!

Thái độ đó làm cho Chúa Giêsu cảm nhận được sự khước từ, khinh bỉ, rẻ rúng của người đồng hương đối với Chúa, nên Chúa đã phải thốt lên rằng: “Không có tiên tri nào được trọng đãi nơi quê hương của mình!” (Lc 4:24)

Đáng lẽ tại quê hương của Chúa, thì Người sẽ làm nhiều phép lạ hơn tại các thành phố khác, tuy nhiên, do cự cứng lòng tin nên Chúa Giêsu đã không làm được phép lạ nào, trừ vài trường hợp Ngài đặt tay để chữa cho vài bệnh nhân!(Mc 6: 5)… Họ cứng lòng đến nỗi Chúa Giêsu phải bỡ ngỡ!… Sự cứng lòng tin làm cho Chúa phải bó tay, không thể thực hiện những công việc vĩ đại cho đời chúng ta!… Ngày nay cũng như thời đại trước đây, những tâm hồn hết lòng tin Chúa, thật ít ỏi lắm thay!

** Vì kiêu căng, đồng hương của Chúa đã khước từ Chúa Giêsu, không nhận ra dung mạo vô cùng đáng yêu và Quyền Năng sêu phàm của Chúa, mà chỉ thấy Chúa qua hình dáng bên ngoài, không có chi khác biệt với họ, và đã đánh mất biết bao Ân Huệ và Hồng Ân Cứu Độ!

Vì kiêu căng, tự phụ vào kiến thức của mình mà bao vị thong thái, hiền tríêt đã không nhận ra được các Mầu Nhiệm của Nướd Trời!

Bao thượng Tế, kỳ lão và Kinh Sư thời Chúa Giêsu cũng như Philatô, Hêrôđê đã không nhận ra Chúa Cứu Thế, trong khi các mục đồng, các môn đệ của Chúa toàn là những người chài lưới, ít học…lại tìm đến và bước theo Chúa!… Cũng chính vì thế, họ nhận mình dốt nát, cần sự chỉ dạy của Chúa mà tìm được Nước Trời… Cũng với ý nghĩ đó, nên Chúa Giêsu phán: “Nước Trời dành cho những ai giống như con trẻ…

Có thể nói, từ Đông chí Tây, từ Bắc chí Nam…khắp nơi trên địa cầu, biết bao nhiêu tâm hồn nhỏ bé, nhận mình tội lỗi, lại ùn ùn bước vào Nước Thiên Chúa: Người trộm lành, Maria Magđala, Phêrô, Phaolô…đã nhận ra chân dung vô cùng Khoan Hậu, khả ái của Chúa Giêsu, và trở nên môn đệ của Người trong khi bao nhiêu vị tiến sĩ, Kinh Sư và những người lãnh đạo tôn giáo thời Chúa Giêsu đã không nhận ra Người!

Chúa Giêsu đã không chọn 1 người nào trong các tiến sĩ kinh Thánh, hay thượng tế, tư tế để làm môn sinh của Người mà lại chỉ chọn 12 Tông Đồ ít học, nhưng thành tâm tin kính Chúa để các ông trở thành các cột trụ trong Tòa Nhà Hội Thánh buổi sơ khai!

** Khi Đức Hồng Y Roncali được bầu làm Gíáo Hoàng Gioan XXIII, thì có nhiều người đã vội nghĩ rằng: Vận mạng Hội Thánh sắp đến ngày tàn, khi các Hồng Y bầu một cụ già 77 tuổi làm Gíao Hoàng!… Tuy nhiên, chỉ sau ít ngày, các báo chí, truyền thanh, truyền hình nhất tề đều ca tụng vị Giáo Hoàng đặc biệt của thời đại, vì Ngài quyết định họp Công Đồng Vatican II để canh tân Hội Thánh, một công cuộc canh tân vĩ đại cho Hội Thánh!…

Thánh Phaolô Tông Đồ cũng được hiểu biết nhiều Mầu Nhiệm cao cả của Nước Trời, trong khi chính Ngài cảm nhận được sự yếu đuối, bất toàn của chính mình, nên Ngài đã phải thốt lên: “Cái dằm đã đâm vào thân xác tôi!” (II Cor 12:7-10)…Cái dằm đó, có thể là những cám dỗ về sự Khiết Tịnh, cảm nhận sự yếu đuối của thân phận con người…tuy nhiên, ông luôn bám lấy Chúa, và Người đáp lời: “Ơn Ta đủ cho con!”…Chúa không lấy đi các cám dỗ đó, nhưng cho ông đủ Thần Lực để khỏi bị sa ngã, và luôn nhận thấy mình nhỏ bé, bất toàn trước Thiên Chúa!

** Chúng ta hãy tự hỏi xem: Mình có tin nhận Chúa một cách chân thành, xác tín và không lung lay hay nhiều lúc lại nghi ngờ hoặc tệ hơn đã khước từ lời Mời Gọi Yêu Thương của Chúa?

Là môn đệ của Chúa, chúng ta có bình thản chấp nhận mọi nghịch cảnh, đố-kỵ, hoặc loại trừ do cả những người thân yêu nhất hay không?

+ Cầu Nguyện

Xin cho con gặp được Chúa qua nghịch cảnh

Lạy Chúa Giêsu!

Giữa giá rét của Mùa Đông,
Xin cho con gặp Chúa!

Giữa những bấp-bênh của phận người,
Trước bao đắng cay, ê-chề của cuộc sống,
Xin cho con biết Chúa đang ở bên con!

Giữa cảnh nghèo đói và trơ trụi,
Xin cho con sống thân mật với Chúa!

Lạy Chúa Giêsu Hài Đồng nằm gọn trong máng cỏ,
Cho con luôn Đơn Sơ, An Bình ngay giữa những lo-âu hằng ngày!

Xin cho con chấp nhận thân phận con người,
Đầy bất tòan và quá nhỏ bé!
Với bao điều bất như ý…

Xin cho con DÁM SỐNG như Chúa,
Vì Chúa đã DÁM SỐNG như nhân loại chúng con!

0 replies

Leave a Reply

Want to join the discussion?
Feel free to contribute!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *